
Có ta là phàm phu, vô ngã là thánh nhân
Chúng ta mỗi ngày vẫn chấp trước thành kiến của mình; tôi mới là đúng, anh là không đúng, đây là tri kiến phàm phu. Người thật sự có thành tựu, anh nói vậy là đúng, họ nói thế kia không đúng cũng đúng, không có gì là không đúng. Tại sao vậy? Không có phân biệt, không có chấp trước, vậy mới thật sự nhập cảnh giới. Chúng ta ngày nay có làm được không?
Lúc tôi mới bắt đầu học Phật, nghe pháp sư Bạch Thánh giảng kinh, thầy có kể một câu chuyện, một công án trong cửa Phật. Thầy kể có hai người xuất gia tranh chấp, đến chỗ lão Hòa thượng để thưa kiện, nhờ lão Hòa thượng phân xử. Lão Hòa thượng hỏi thầy A, thầy A nói xong, lão Hòa thượng gật đầu, chú đúng! Thầy B nghe xong, lòng không phục, lại nói một tràng ra với lão Hòa thượng. Lão Hòa thượng nói, chú cũng đúng! Một thị giả đang đứng bên cạnh lão Hòa thượng, đợi cho hai thầy kia đi rồi, thị giả hỏi lão Hòa thượng: “Lão Hòa thượng à, lời Hòa thượng nói rốt cuộc dường như có vấn đề thì phải?”. Lão Hòa thượng nhìn vào thị giả nói, chú cũng đúng!
Lão Hòa thượng là đúng thật, ba người kia đều có vấn đề. Lão Hòa thượng là “không tướng ngã, không tướng nhân, không tướng chúng sanh, không tướng thọ giả” bạn thấy vấn đề chẳng phải đã được giải quyết toàn bộ rồi sao? Đều hóa giải rồi, đều không còn tranh chấp nữa, ai nấy đều đúng. Đây là người chân thật tu hành, ở trong tâm không có thị phi, cũng không có thiện ác, tâm địa thật sự thanh tịnh - bình đẳng - giác, họ mới có năng lực trí tuệ cao độ, phương tiện thiện xảo giải quyết tất cả những mối bất đồng trong xã hội cho chúng ta.